“tiểu Lộc...” An Tiểu Đồng muốn nói rồi lại thôi, môi nàng khẽ động, trong đáy mắt cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp đến cực điểm.
“tiểu Lộc đã chết rồi.” Đôi mắt phủ màu tím sẫm chăm chú nhìn người bằng hữu cũ, hàng mày khóe mắt lạnh lẽo diễm lệ, không còn nửa phần mềm mại ngây thơ của ngày trước.
Lộc Dao lạnh lùng ngẩng đầu, giọng nói không mang lấy một tia ấm áp: “Trên đời này không có Lộc Dao, chỉ có Ứng Long!”
Thần sắc An Tiểu Đồng chợt tối sầm, tim như bị thứ gì bóp nghẹt. Những tháng ngày cười đùa, chuyện trò thuở trước từ lâu đã vỡ vụn, cuối cùng chỉ còn lại một khoảng tĩnh lặng nặng nề như chết chóc.




